Em còn nhớ hay em đã quên?


10405411_10203873265888341_949256043426154793_n

Nhớ ngày đó, cách đây khoảng 10 năm, khi đọc những bài viết về Lê Công Tuấn Anh, tôi đã rất muốn xem Em còn nhớ hay em đã quên?Vị đắng tình yêu. Vị đắng tình yêu thì dễ kiếm rồi vì vào năm 2008 tôi đã xem được trên mạng. Nhưng Em còn nhớ hay em đã quên? lại khó tìm quá. Lúc đó, tôi lục tung trên mạng nhưng không có. Thỉnh thoảng lâu lâu sau đó, tôi vẫn tìm thử xem có chưa. Đã lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ đến anh nữa. Đột nhiên, khoảng tháng 5 hay tháng 6 vừa rồi, nhân lúc nhập thông tin cho cuốn Ngôi sao cô đơn của Nguyễn Đông Thức, tôi nhìn sơ lược qua danh sách những tác phẩm của ông, trong đó có cuốn Vĩnh biệt mùa hè. Buồn buồn thế nào tôi lại bấm vào đọc thông tin cuốn Vĩnh biệt mùa hè. Đọc rồi mới biết hóa ra phim Vĩnh biệt mùa hè là chuyển thể từ tiểu thuyết của Nguyễn Đông Thức. Buồn buồn thế nào tôi lại bấm search phim này trên youtube dù biết nếu là phim Việt Nam thời kì mì ăn liền thập niên 90 thì kết quả có khi bằng 0. Vậy mà bất ngờ tôi tìm ra được phim đó. Và tôi lại tiếp tục nhìn thanh recommend bên phải của youtube. Ơ hơ, có phim Em còn nhớ hay em đã quên? Nhưng lúc đó tôi quá bận nên không thể xem được. Hiện tại, tôi cũng không hẳn rảnh rỗi hơn là mấy nhưng sau hai tháng trì hoãn việc xem phim, giờ tôi cảm thấy quá mệt mỏi, đầu óc không tập trung được nên hai buổi tối vừa rồi-lẽ ra phải dành để làm việc, tôi lại ngồi xem phim.

truong-ngoc-anh_DLQR

Có nhiều điều để nói về Em còn nhớ hay em đã quên? Nhưng trước tiên là tôi có chút cảm giác thất vọng ở phần mở đầu của phim. Tôi thấy nó dài dòng quá. Lối đối thoại trong phim hơi dông dài và sến, ngôn ngữ thoại không tự nhiên mà tựa như nhân vật đang đọc văn viết vậy. Nhiều đoạn hình ảnh cũng sáo mòn. Nhưng bình tĩnh lại đi, phim này năm 92 mà. Nghĩ thế nên tôi cố gắng chịu đựng. Tình tiết phim cũng dễ đoán nhưng tôi không trách nữa. Đó là do tôi đang xem một phim cũ. Đúng lúc tôi sắp nghĩ thế là mất toi một tiếng rưỡi uổng phí dành cho phim thì bộ phim dần có vài điểm khiến tôi lưu ý, thấm vào rồi bị hút hẳn trong đó. Xét về nội dung, Em còn nhớ hay em đã quên? không quá đặc biệt so với nhiều phim cùng motif thời đó và cả bây giờ khi nói về tình yêu trong chiến tranh. Nhưng về hiệu ứng thị giác, phim tạo được không khí riêng bằng một vài chi tiết hơi khác biệt so với những phim khác. Chỉ cần một vài hình ảnh riêng nhưng thật đắt giá đó thôi cũng khiến tôi phải nhìn nhận lại những cảm giác ban đầu của mình về phim này. Tôi thích nhất là hình ảnh chiếc thuyền giấy. Khi Huyền Mi và Quang Sơn còn ở bên nhau, cảnh cô nhặt những tờ giấy anh kí nhạc rồi gấp lại thành thuyền và thả trôi trên biển trong lúc anh vẫn cặm cụi sáng tác, tôi cảm thấy cảnh ấy hơi sến và quá cliché. Tôi đã xem thường cảnh đó. Nhưng không ngờ nó lại là plant đắt giá để paid off trong một phân cảnh sau đó. Ấy là khi Huyền My đã cưới chồng, cô buồn, ngồi bên bồn tắm, xả nước thật đầy để làm hồ nước nhỏ giả định, và cô thả trôi một con thuyền giấy-nhỏ hơn con thuyền lúc cô thả bên bãi biển. Vì trong bồn tắm không có sóng nước, thuyền không trôi mà chỉ đứng yên, xoay vòng một chỗ nên cô tự tát nước thật nhè nhẹ, tạo sự rung động cho bồn tắm để con thuyền có thể trôi xa hơn một chút. Cô cứ mải mê với thế giới của quá khứ và kí ức đó như một đứa trẻ đang vui đùa nghịch nước. Chỉ là người lớn giả làm đứa trẻ này đang nghịch nước với nỗi buồn không thể giấu nổi trong ánh mắt. Và rồi cô mở nắp nước. Tất cả nước trong bồn cuốn thành vòng xoáy về phía lỗ thoát nước. Chiếc thuyền giấy cũng bị cuốn về phía ấy. Rồi khi nước gần cạn thì thuyền giấy chạm đáy bồn và nằm sát ngay bờ vực của lỗ thẳm ấy. Chỉ một hình ảnh chiếc thuyền giấy thôi mà gợi nhiều cảm xúc khác nhau. Chiếc thuyền giấy ấy quá mỏng manh cũng hệt như những giấc mơ đôi lúc lại quá nhỏ nhoi trước những thử thách cuộc đời.

xot-xa-doi-buon-cua-nu-dien-vien-em-con-nho-hay-em-da-quen

Ngoài ra, tôi cũng thích cách Nguyễn Hữu Phần kết thúc phim. Cái kết của phim đã làm tôi phải suy nghĩ lại toàn bộ những hình ảnh từ đầu phim. Thế rồi tôi nhận ra, nếu không có đoạn mở đầu mang một chút rườm rà đó, không có những hình ảnh mang một chút sến đó, tất cả… có lẽ người ta có thể sửa cho nó tốt hơn nhưng khi đó tôi đã không có được chính những cảm xúc này khi kết phim.

Dù phim thuộc motif kinh điển, mọi tình tiết đều có thể đoán trước, không có gì quá bất ngờ, vậy mà một số đoạn cũng khiến tôi suýt khóc. Nguyên nhân là do Hoàng Hồng Nhị diễn quá hay. Hơn phân nửa thành công của phim có lẽ nằm ở diễn xuất của cô. Vì thế, dù biết trước phim sẽ như thế, như thế nhưng vì diễn xuất của cô quá thật, nhất là ánh mắt… thật buồn, thật tha thiết khiến tôi tin rằng những tình cảm đó là thật. Bởi tin những tình cảm đó là thật nên khi nó tan vỡ tôi mới thấy buồn như thế. Thật tiếc khi Hoàng Hồng Nhị chỉ đóng được một phim.

110026_1

Nghĩ lại thì bây giờ tôi mới nhận thấy rõ ràng rằng Lê Công Tuấn Anh chính là người nghệ sĩ đầu tiên mình yêu mến. Anh cũng chính là người đầu tiên cho tôi biết nỗi buồn của cảm giác mất mát. Anh mất khi tôi chỉ mới 6 tuổi. Lúc đó tôi đã rất buồn. Anh cũng là người đầu tiên khiến tôi cảm thấy cần phải viết, dù lúc đó chỉ là viết nguệch ngoạc những dòng chữ trẻ con vào trong tập học sinh để bày tỏ nỗi thương tiếc về một người đã khuất… Tuổi thơ của tôi bắt đầu không phải với những câu chuyện thiếu nhi hay phim hoạt hình. Tuổi thơ của tôi bắt đầu bằng những bộ phim của Lê Công Tuấn Anh. Suốt một thời gian dài tôi đã thương nhớ cho sự ra đi của anh. Anh khiến cho một đứa mới 6 tuổi phải bắt đầu tập suy nghĩ về sự sống và cái chết… Tôi đã từng đi viếng mộ anh vào năm nhất đại học. Tôi đã nhìn thật lâu hình anh trước bia mộ. Tôi tưởng tượng anh đang nằm dưới lớp đất sâu đó. Tôi đi một vòng quanh mộ anh. Hôm đó, hội quán nghệ sĩ thật vắng lặng và buồn bã. Chắc rằng lúc đó, khi nhìn vào mộ anh, tôi đã thấy ngày sinh của anh. Nhưng đó là thời điểm tôi chưa quan tâm cung hoàng đạo nên mình cũng không nhớ. Để rồi hôm nay, tôi còn phát hiện thêm một điều nho nhỏ mà suốt những năm qua, từ khi biết anh, thích anh tôi chưa hề để ý: anh cũng thuộc cung Bảo Bình. Vậy ra, người nghệ sĩ đầu tiên tôi yêu từ hồi còn rất nhỏ ấy lại là Bảo Bình. Giống như một thứ duyên nợ vậy. Thì ra, tôi đã thích Bảo Bình từ hồi nhỏ. Dù ngày hôm nay, xem Em còn nhớ hay em đã quên?, tôi nhận ra một số hạn chế trong cách diễn của anh, tôi không còn thấy anh quá xuất sắc như hồi nhỏ ngây thơ mới vừa xem phim nữa; nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là cũng như lúc trước, bây giờ khi xem phim, tôi vẫn thấy sự hiền lành và say mê trong ánh mắt của anh. Và vì thế, anh vẫn luôn tuyệt vời.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s